Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Cái sảy mới nhất nảy cái ung.

Nếu công lý không quay lưng trong 2 phiên tòa, kéo dài 4 năm, vững chắc sẽ không có tiếng nổ của Đoàn Văn Vươn, nếu chính sách đền bù thu hồi đất được giảng giải hiệu quả, kịp thời sẽ không có tiếng súng Đặng Văn Viết.

Chỉ đến khi người dân ngăn cản, thu giữ dụng cụ khai khoáng trái phép thì chính quyền mới xuất hiện và xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Và việc khai khoáng trái phép (có sự can hệ của người thân cán bộ xã) chỉ là giọt nước tràn ly trong vụ bắt trói cán bộ tại thôn Bôi Câu, Kim Bôi, Hòa Bình.

Và thành thử cần xem những vụ dân “tự xử” là bài học lớn về nâng cao hiệu lực áp đặt pháp luật, trước khi nhìn nó như những vụ án hình sự mà người phạm tội vốn là những người dân cày phúc hậu.

Dân “tự xử” trộm chó và đám đông chống đối chính quyền có vẻ là những chuyện chả can hệ với nhau, nhưng lại giống nhau đến lạ thường, đó hầu hết là những người dân vốn hồn hậu, chân chất, chưa từng vi phạm luật pháp bỗng trở thành hung hãn, bất chấp luật pháp.

Bất luận thế nào, vi phạm pháp luật phải chịu sự thi hành pháp luật. Nhưng cũng có thể, họ buộc phải làm thế để gửi đi thông điệp rằng, lòng tin của họ vào luật pháp (đúng hơn là những người thực thi pháp luật) bị lung lay, khi họ bất lực với mọi hình thức biểu thị khác.

Nguyên nhân sâu xa là những bức xúc tích tụ lâu ngày về sự thiếu minh bạch, thiếu dân chủ của chính quyền cơ sở. An Nguyên. Nhưng việc chỉnh đốn, xử lý những yếu kém của chính quyền cơ sở ở nhiều nơi phải được xem là rất cấp thiết trong lúc này để lấy lại niềm tin của người dân vào sự nghiêm minh của pháp luật.

Ít của UBND huyện Kim Bôi dìm đã có 11 lượt ý kiến công dân đề nghị chính quyền thôn phải giảng giải chuyện cho phép khai hoang khoáng sản trái phép, phải xin lỗi dân vì một số cán bộ đảng viên và vợ con lãnh đạo xã có thái độ không đúng mực với dân, thiếu sáng tỏ trong chương trình nông thôn mới, thu chi tài chính sai nguyên tắc… Nhưng đề nghị chính đáng ấy dường như đã không được đáp ứng; dân chủ cơ sở thiếu vắng ở nơi này.

Cũng có thể họ không tinh thần được những việc mình gây ra đã là vi phạm hình sự và họ phải chịu bổn phận trước pháp luật. Người ta chỉ “tự xử” khi mất niềm tin vào khả năng bảo đảm an toàn, công bằng của pháp luật.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét