Cần đem tri thức đến với dân cày, tạo ra phương thức canh tác và kinh doanh mới cho dân cày
Thực trạng này dẫn đến việc người dân cày không còn thiết tha với nghề nông, thanh niên ồ ạt kéo nhau ra thị thành kiếm sống trong khi tay nghề không có.
Đáng sợ hơn, nó đã trở nên nếp nghĩ của những người chỉ biết phê phán mà không chịu làm. Chính sự manh mún này dẫn đến tình trạng có hàng chục giống lúa được gieo trên đất của chỉ một hộ, khi xuất khẩu, gạo tốt xấu lộn lạo, người mua chê gạo không đều hạt để hạ giá đến mức thấp nhất. Chính quan niệm phó mặc và tiêu cực này, cộng với sự đầu tư quá ít oi cho nông dân đã đẩy họ vào con đường một nắng hai sương mà không thể khá giả lên được, thậm chí có hộ nông còn không đủ cơm ăn áo mặc.
Ảnh: Lý Hồng Vân (tác phẩm đoạt giải Nhì cuộc thi ảnh "Hàng Việt qua ống kính vạn hoa" do Báo DNSG tổ chức) Nghịch lý "giá rẻ nhưng không ai tìm đến" Lợi nhuận xuất khẩu gạo còn quá thấp Chúng ta đang đối xử thiếu công bằng với dân cày Hội chợ quốc tế: nhịp mở thị trường, tìm khách hàng Tại sao tình trạng “được mùa mất giá”, tình trạng manh mún trong sản xuất nông nghiệp, tình trạng dân cày miền núi thiếu ăn quanh năm vẫn diễn ra năm này tháng nọ, trong khi Đảng lãnh đạo đã có quyết nghị "Tam nông", Nhà nước thì có chương trình phát triển nông thôn mới, Hội nông dân Việt Nam có đề án nâng cao vai trò, bổn phận của Hội trong phát triển nông nghiệp, xây dựng nông thôn mới và xây dựng giai cấp dân cày Việt Nam thời đoạn 2010 - 2020? Hãy ít ra một lần đến với dân cày, sẽ thấy tư tưởng "lấy công làm lời", "cầu trời mưa xuống lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày" đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân cày.
Ông Trương Thanh Phong, Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam cho rằng Việt Nam không nên chạy theo đích sản xuất và xuất khẩu càng ngày càng nhiều lúa gạo, mà cần phải nâng cao chất lượng và giá trị hạt gạo.
Để giải bài toán “nếp nghĩ” ấy, chúng ta nên dạn dĩ xây dựng mô hình NÔNG THỨC - đánh thức nông dân, đánh thức cách nghĩ của những người có nghĩa vụ, đánh thức những ai quan tâm đến dân cày trong đó có thương nhân.
Đó là sử dụng giống lúa tốt mà thị trường thế giới đang cần; là vận dụng công nghệ trồng cho năng suất cao; là việc xử lý, dự trữ lúa gạo của những doanh nghiệp chế biến… Và vấn đề còn lại thuộc về các nhà xuất khẩu lương thực.
Đó là phương thức sản xuất mới để tăng năng suất cây trồng, sản phẩm nông nghiệp có chất lượng cao, tìm cách chế biến sâu để tăng kim ngạch xuất khẩu trên một đơn vị sản phẩm, từ đó nâng cao thu nhập cho người nông dân. Đó là việc nới rộng biên độ hạn điền giúp cho việc dồn điền đổi thửa, tích tụ ruộng rẫy cho hiệu quả thực sự - thâm canh trên những cánh đồng mẫu lớn.
Tại sao thương nhân không phải là người trước nhất xây dựng mô hình NÔNG THỨC?. Theo các doanh nghiệp xuất khẩu gạo, giá xuất khẩu gạo của Việt Nam hiện thuộc hàng thấp nhất thế giới. Bài toán cần có lời giải.
Và nên chi, việc mất cân đối cần lao giữa các lĩnh vực tiếp kiến gia tăng. Việt Nam là nước xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới, nhưng dân cày lại đang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét