Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Khó hiểu khán hay hay giả điện ảnh: Công chúng cần gì?.

Rất hiếm nhà làm phim Việt Nam đủ sức khiến khán giả tin khi tác phẩm nào của họ cũng nhiều lỗi, nếu không đầy sạn thì cũng thiếu logic, không suýt

Khó hiểu khán giả điện ảnh: Công chúng cần gì?

Khi có quá nhiều phim hài nhảm, nhạt đua nhau vẫy vùng trên màn ảnh, công chúng bắt đầu phát ngán thì một phim “bình dân nhưng có duyên” được đón nhận, khuyến khích cũng là điều dễ hiểu.

Bộ phim này sẽ không khiến người xem phải nhớ đến danh tiếng diễn viên nhưng chắc chắn họ sẽ không quên câu chuyện hài có duyên và có nghĩa.

, Nhiều quan điểm cho rằng chính cách kể của đạo diễn làm nên sức hút. Mới ra hệ thống rạp chiếu của Việt Nam được vài ngày, Pee Mak đã tạo nên “làn sóng khán giả” kéo đến rạp và người xem tỏ ra ưng ý với nhân tố tiêu khiển được khai hoang trong phim. Khán giả chê nhiều nhưng không bỏ quên phim Việt. Quan yếu là cách kể Mỗi đạo diễn đều tuyển lựa riêng lối đi nhưng mọi yếu tố được khai khẩn nhằm câu khách đều không có ý nghĩa bằng một câu chuyện được kể hút.

Nhà sản xuất hiểu rõ số đông xem phim ngoài rạp là đối tượng trẻ nhưng nội dung phim lại hướng đến công chúng “trí thức trầm tĩnh, trải đời”.

Báo giới khen cái duyên hài và ý nghĩa nhân bản của câu chuyện cùng với sức hút từ hai nghệ sĩ hài Hoài Linh - Việt Hương. Cùng thời điểm, ngoài rạp có rất nhiều phim ngoại đa dạng loại thể để tuyển lựa, ai sẽ xem phim Việt khi không biết có thể lại thêm một lần nữa phải thất vọng?” - diễn viên Nhan Phúc Vinh trằn trọc.

Về sau này, cho dù là phim giải trí hay nghệ thuật đều luôn ra rạp trong sự ngờ của khán giả. Cảnh trong phim Tình người duyên ma của điện ảnh Thái Lan. Ngay cả với phim nghệ thuật, dù kịch bản có hay và ý nghĩa sâu xa đến đâu nhưng cách dẫn dắt thiếu quyến rũ thì vẫn chẳng thể chạm vào số đông.

Điều đó tạo nên thương hiệu cho chính anh. (Ảnh do nhà phát hành cung cấp) Không cần “át chủ bài” Nếu xét về yếu tố “át chủ bài”, Pee Mak hoàn toàn bất lợi khi cả danh tiếng đạo diễn lẫn diễn viên đều lạ lẫm với khán giả Việt. Tuy nhiên, có vẻ như rất hiếm khi các nhà làm phim có thể làm được những điều khán giả Việt đang cần.

NSƯT - đạo diễn Văn Lê từng cho rằng khi nhà làm phim chọn những thân phận khác biệt, đặt trong những bối cảnh dị biệt và kể theo cảm thụ cá nhân, xa vắng thực tại và đi trượt khỏi biểu đồ cảm thụ của khán giả thì cũng không thể coi là một sản phẩm thành công năng đáng cổ xúy.

Từ Nụ hôn thần chết đến Mỹ nhân kế sau này, khán giả đều được “gặp” lại đạo diễn cũ trong những lưu lạc, sáng tạo mới. Với điện ảnh Thái, họ cũng chưa hề ghi dấu son nào trước đó để có thể gọi là “ăn theo tên tuổi”.

Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng từng nói rằng điện ảnh quan trọng nhất là cách dẫn chuyện, “kể một câu chuyện xạo nhưng phải khiến người ta tin”. Ăn khách vì cách kể hay Lý giải về sự thành công của những bộ phim tiêu khiển của đạo diễn Victor Vũ: Chuyện tình xa xứ, Thiên mệnh anh hùng, Scandal.

Tuy nhiên, họ lại quên mất rằng “cái thiếu” đó đã được bù đắp bằng hàng loạt phim ngoại.

Nhìn trên tổng thể, phim hài Việt nhiều năm qua đã vướng phải lỗi rất lớn là các đạo diễn cứ kể theo dẫn dắt chủ quan của họ, miễn chọc cười là được nhưng quên mất rằng sự hí hước cũng cần có giá trị của riêng nó.

Nhận định này có thể khiến các nhà làm phim nghệ thuật tự ái nhưng thất bại đã thấy của nhiều bộ phim mang danh nghệ thuật đã chứng minh điều đó. Nhiều đạo diễn lần trước hết tiếp cận thị trường điện ảnh Việt cũng quan hoài phim Việt thiếu điều gì. Một khi bắt tay vào thực hành những đề tài được cho là “khoảng trống” của phim Việt như loại thể kinh dị, hành động, xác sống như nước ngoài nhưng cách làm bắt chước hoặc không tới đâu thì cũng chỉ là sự sao chép ý tưởng vụng về, thất bại.

Dễ thấy rằng nhiều năm qua, phim Việt luôn có những “chiêu” dụ khán giả, không bằng “sao”, hài thì cũng có các nhân tố cảnh nóng, thể loại mới hoặc làm phim từ thành công của tác phẩm trước đó ở lĩnh vực khác.

Nhận định của khán giả có thể là cảm tính cá nhân nhưng luôn công tâm, trung thực khi cho rằng điện ảnh Việt chưa thể có những bộ phim “bom tấn” hoành tráng. Thất bại doanh thu của Đường đua một phần cũng vì phân khúc đối tượng khán giả “sai lầm”. Ngay cả khi có các sao hài, sức hút không đến từ câu chuyện phim mà từ danh tiếng của các sao đó.

“Phim Việt liên tục khiến khán giả mất niềm tin. Phim nào ra mắt cũng nhận được sự quan tâm đàm đạo trên các diễn đàn nhiều hơn phim ngoại. “Victor Vũ có cách xử lý câu chuyện rất hay mà không phải đạo diễn nào cũng có thể làm được” - đạo diễn Vinh Sơn nói.

Phim Việt chỉ có thể từng bước chinh phục người xem bằng những câu chuyện giải trí, nhẹ nhõm nhưng cần nhất là ở lối kể thuyết phục, nhắm đúng đối tượng khán giả. Nhiều năm liền, điện ảnh Việt bám vào “át chủ bài” để phim có thể ra rạp, tồn tại bằng mức doanh thu nếu không quá dư dả thì cũng tạm gọi là đủ để tái đầu tư. Pee Mak cũng không phải là phim dạng “bom tấn” hay nghệ thuật đặc sắc gì, đơn giản chỉ là cách kể, lối dẫn chuyện suýt khán giả dõi theo bằng những lý giải bất thần và thúc.

Lý do khán giả “bất mãn” với nhiều phim tiêu khiển Việt trong thời kì qua cũng bắt đầu từ sự thiếu thuyết phục, cách dẫn chuyện nhạt hoặc hài vô duyên.

Trước tiên là niềm tin của công chúng dành cho Nguyễn Quang Dũng khi anh không làm người xem thất vọng.

Không hề có những chiêu trò truyền bá, hoàn toàn là tân binh trước thị trường điện ảnh Việt nhưng bộ phim ma hài Thái Lan có tên Pee Mak (Tình người duyên ma) lại thành công ngoài hình dung nhờ sự lan tỏa trên mạng xã hội. Khi Nhà có 5 nàng tiên thành công ngoài sức tưởng tượng với doanh thu hơn 50 tỉ đồng, người ta điềm nhiên đánh giá đây là một bộ phim thành công.

Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng cho biết mỗi khi bắt tay thực hiện dự án, anh đều khoảng cái mới, lạ, đầu tiên và không lặp lại. Tuy nhiên, như thế không có tức thị Nhà có 5 nàng tiên đạt chuẩn một phim điện ảnh hài đúng nghĩa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét