Tôi tự nhủ tôi sẽ không lập gia đình nhưng sau này tôi sẽ nhận con nuôi, thậm chí nhờ y khoa để giúp mình có được một đứa con để sống bên cạnh vì thật sự tôi cảm thấy cô đơn trong chính tâm hồn mình
ĐƠN CÔ ------------------------------------ * Tin bài liên can: Kỳ 1: Giữa hai mảng sáng - tối Kỳ 2: Hành trình trơ trọi Kỳ 3: Bạn cùng phòng Kỳ 4: Chuyện các mẹ. ” Kỳ 6: “Phòng xe duyên" les-gay Kỳ cuối: tình yêu không phân biệt giới tính. Tuổi Trẻ Online giới thiệu đến độc giả. Tôi ước gì mình có thể làm gì đó giúp ích cho cuộc sống này thật nhiều và nhiều hơn nhưng khả năng của tôi chỉ có hạn.
Nhiều câu chuyện đã khiến tôi xúc động và tôi cảm thấy mình vẫn còn may mắn hơn họ rất nhiều. Tôi sẽ dạy chúng những điều hay lẽ phải của cuộc thế, chứ không phải dạy chúng thành người đồng tính như tôi. Tôi biết không chỉ riêng tôi mà có rất nhiều người đang âm thầm chọn cách sống như tôi là cố chịu đựng để vượt qua vòng xoáy cuộc thế này. Nhiều lần tôi nghĩ nếu mình không tồn tại trên cõi đời này thì tốt hơn.
Vậy vì sao tôi lại phải luôn sống trong nỗi lo sợ, ghét chính bản thân mình đã không như những người khác.
Khoa học đã chứng minh đồng tính không phải là bệnh, đó là do bẩm sinh con người đã mang trong mình nhiễm sắc thể đó. Tôi vẫn hay xem và san sẻ nhiều câu chuyện bất hạnh trong cuộc sống. "Một người như tôi thì làm được gì khi mọi sự mai mỉa, khi dể của nhiều người vẫn hướng về tôi chỉ vì biết tôi đồng tính?" - Ảnh minh họa: từ Flickr Bạn cho biết vì là người đồng tính, bạn đang phải đối diện với nỗi đơn chiếc, sự mỉa mai, khinh khi của nhiều người.
Còn riêng tôi, tôi cảm thấy mình trơ tráo, chông chênh giữa dòng đời này. Đôi lúc tôi ghen tị vì ai đó sớm hôm vẫn còn có gia đình bên cạnh, có ai đó để chia sớt vui buồn trong cuộc sống. Mong mọi người đừng cho rằng chúng tôi không có khả năng nuôi dạy con cái.
Liệu tôi có bi quan quá không? Nhưng thật sự tôi đang cảm thấy nản, nản vì tình đời, tình người càng ngày càng mất lòng tin đến vậy khi tôi là một người đồng tính. Quyền nuôi con là quyền của mọi người, không phân biệt dù bạn là ai.
Kỳ 5: “Mẹ ơi, con là gay. Một người như tôi thì làm được gì khi mọi sự mỉa mai, rẻ khinh của nhiều người vẫn hướng về tôi chỉ vì biết tôi đồng tính? Cuộc sống của tôi vô cùng tẻ nhạt khi vẫn đi đi về về một mình vì ái tình đồng tính có mấy ai được bền lâu.
Nhưng có lẽ giữa tôi và họ có một điểm chung đó là luôn sống trong nỗi lo sợ nếu một ngày ai đó biết được thân phận của mình. Nỗi khao khát có một mái ấm gia đình tuồng như cũng bế tắc. Nhưng chính sự khắt khe của xã hội đã khiến tôi thu nhỏ lại và rất sợ khi ai đó biết mình là người đồng tính. Mấy ngày qua tôi cảm thấy bế tắc trong công việc cũng như trong cuộc sống.
Tôi không biết rồi mình sẽ sống như thế nào hay vẫn cố kỉnh chịu đựng đến suốt thế cuộc. Tôi đã nhiều lần tự hỏi đồng tính nào có tội tình gì? Sao ông trời lại nỡ đối thiếu công bằng như thế? Tôi đã cụ sống tốt và làm rất nhiều việc mang lại niềm vui cho nhiều người, tôi không làm gì sai với pháp luật và cũng không phải là đứa con bất hiếu khi tôi luôn dành ái tình thương cho ba má như bất kỳ đứa con nào trên đời này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét