Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

U23 Việt Nam: Giờ nhìn đối thủ còn rất nóng nào cũng thấy khó!.

Một khi còn đúng luật chơi

U23 Việt Nam: Giờ nhìn đối thủ nào cũng thấy khó!

Nhật Bản và Hàn Quốc thì đã đổi thay nhiều nhờ chịu ảnh hưởng của mô hình giáo dục Mỹ. Malaysia (phải) chính là đối thủ lớn nhất của U23 Việt Nam tại vòng bảng SEA Games 27 Anh có vẻ tự mâu thuẫn.

Đó là nền thể thao mất gốc. Thì đơn giản là chúng ta tụt lùi. Dù tại VFF Cup hay SEA Games. Có những trận đấu với một số đối thủ trong nhóm trên chúng ta chắc thắng. Đông Timor mới giành độc lập năm 2002. Và chúng ta cũng mất cơ hội tiến bộ nhờ cạnh tranh. Vì sao vậy? Có hai lý do. Chỉ có Malaysia là đối thủ trong bảng. Singapore. Nhưng nó cũng là giang sơn lôi cuốn anh tài lớn nhất thế giới.

Và một trận tranh ngôi đầu bảng. Còn kiếm sống bằng nghề khác. Vì hạn chế văn hóa. Indonesia. Chúng ta không vui với việc một cuộc cạnh tranh trở thành dễ dàng hơn.

Và Đông Timor. Nhưng rồi lại thấy rầu lòng. Mức thu nhập bình quân thuộc hàng thấp nhất thế giới. Vế trên anh buồn vì chúng ta mong mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Bóng đá Việt Nam đã tụt lùi so với khu vực. Vế dưới anh lại buồn vì việc vượt qua vòng bảng đã trở nên khó khăn hơn? Không có gì mâu thuẫn ở đây cả. Không gian lận thì đó đều là cách làm đáng quý trọng.

Nhưng họ vẫn nhập tịch cho các cầu thủ ngoại giúp đội tuyển của mình mạnh hơn. Có dân số chỉ hơn 1 triệu người. Chỉ còn lại cách là nuôi gà chọi. Nên họ chỉ có dịp làm mạnh đội tuyển bằng chính sách du nhập. Mà biểu thị ở sản phẩm anh làm và cách anh tạo ra sản phẩm đó.

Điều quan trọng là chúng ta sẵn sàng cả về tâm lý. Hơn 1 thập kỷ trước là Pháp. Đó phải chăng là một cách làm không công bằng? Công bằng hay không đã có luật chơi.

Thậm chí ở nhiều thời điểm. Bản sắc đối với chúng ta chỉ còn là màu da. Nhưng đó là rủi ro lớn cả với người đào tạo và gia đình cầu thủ trẻ được đào tạo.

Như Trung Quốc. Chúng ta có quyền chọn lựa theo cách họ hoặc không. Với các đối thủ khác thì vấn đề chỉ là thắng bao nhiêu bàn cách biệt thôi. Nên chúng ta tự chối từ các cơ hội làm mình mạnh hơn bằng con đường ngắn hơn và hợp với thế giới mở.

Dựa vào đâu để chúng ta nói các đội bóng như Lào. Nếu một nền giáo dục phổ thông loại bỏ thời cơ chơi và tập tành thể thao thẳng thớm của trẻ con. Trong khi đây là một cuộc cạnh tranh để tìm ra đội bóng giỏi nhất.

Do… các nhà tài trợ Việt Nam giúp sức. Chứ không thể khẳng định rằng họ tiến bộ.

Vì nó chỉ xảy ra khi các đối thủ đều tụt lùi. Và cả Singapore. Đội tuyển Pháp gồm đa phần là các trụ cột nhập cư. Thì chúng ta chỉ có thể chiến thắng khi các đối thủ tồi đi. Dù là đội tuyển quốc gia hay U23. Vì vậy. Phương pháp. Myanmar. Vậy thì họ tiến bộ bằng cách nào? giả dụ chúng ta đối đầu với các đội tuyển của những nền bóng đá có điều kiện phát triển còn khó khăn và hạn chế như thế mà vất vả hơn.

Nhưng không đúng ở vế thứ hai. Đông Timor và Philippines tiến bộ? Philippines thậm chí còn lãnh đạm với bóng đá đến mức không dự SEA Games này.

Gần đây là Tây Ban Nha và mới đây là Đức là những nền bóng đá có hệ thống đào tạo chuẩn mực bậc nhất thế giới. Thưa anh Hồng Ngọc? Hồng Ngọc: Chắc cũng như mọi người. Và số trận đấu. Nhập tịch cho họ đều là việc ứng phó với cảnh huống. Còn du nhập chỉ là biện pháp đối phó tạm thời? Anh đúng ở vế thứ nhất. Trình độ phát triển.

Mỗi người. Đáng tiếc là chúng ta không có thứ bản sắc tôi vừa nói. Ngay cả việc muốn đào tạo cũng không dễ dàng.

Một trận tranh vé vào bán kết. Thậm chí làm phai nhạt đi thứ bóng đá mà trước đây chúng ta vẫn tự nhận là bản sắc: đề cao sự khéo léo# và kết hợp nhỏ. Và cũng trọng sự tuyển lựa của người khác. Thì chẳng thể đạt tới mức có thể cạnh tranh với một nền bóng đá được đầu tư.

Đội tuyển Pháp quán quân thế giới năm 1998 và EURO 2000 với thành phần chính phần nhiều là những cầu thủ có nguồn cội nhập cư. Thứ nhất. Bản sắc không phải là vấn đề màu da hay màu mắt. Không tham gia môn bóng đá nam ở SEA Games tới không. Mỗi quốc gia có một tuyển lựa. Cả hai con đường đó đều làm họ mạnh hơn. Vậy thì chúng ta hãy tranh cãi về cách làm. Các đội tuyển Việt Nam gần như được mặc định là sẽ có mặt ở bán kết.

Các nền giáo dục chịu ảnh hưởng Nho giáo gặp vấn đề này. Việt Nam. Lào. Lào cũng không có điều kiện phát triển bóng đá chúng ta.

Và thể thao học đường. Nhưng đào tạo sẽ cung cấp một nền móng vững vàng cho sự phát triển tự thân. Được rồi. Điều khó thực hiện với các đội tuyển trẻ như U23.

Cà phê thể thao: Anh có cảm giác mừng cho đội tuyển U23 Việt Nam khi Philippines rút lui. Họ thiếu nền tảng. Nếu chúng ta không tiến bộ trong việc chinh phục khó khăn tốt hơn.

Và mức đầu tư cho bóng đá của họ. Nhưng họ vẫn ở trình độ mà những cầu thủ thải ở V-League vẫn trở thành ngôi sao ở đó.

Nếu việc dễ với chúng ta thì cũng dễ với người khác. Singapore cũng không thuận lợi gì hơn chúng ta về mô hình đào tạo thể thao. Malaysia. Nhưng lại “đi tắt đón đầu” bằng việc nhập tịch các cầu thủ ngoại.

Thể thao & Văn hóa cuối tuần. Và con người có nhiều nhịp phát triển hơn ngoài con đường thể thao chuyên nghiệp. Thay vì hiểu rằng chúng ta đã tụt lùi.

Vậy thì họ tiến bộ bằng cách nào? Đó là chưa kể quy mô dân số. Và chọn rồi thì hãy trọng sự chọn lựa của mình.

Nhưng giờ thì chúng ta bất an kể cả khi đá với Philippines. Thay vì ngồi mà than vãn là không công bằng. Và kỹ năng để đối diện và vượt qua những khó khăn mới.

Từ 1996 – 2009. Được quan tâm hơn nhiều như của chúng ta. Thứ hai. Chúng ta vẫn cứ mong mọi việc trở thành dễ dàng hơn. Tại sao anh không hiểu khó khăn hơn là vì các đối thủ khác đã tiến bộ. Nước Mỹ có hệ thống giáo dục đào tạo tốt nhất thế giới.

Và đều góp phần tạo nên bản sắc văn hóa Mỹ. Nhóm các đội đua tranh được với chúng ta chỉ gồm Thái Lan. Ở vòng bảng thường chỉ có 2 trận đấu thật sự. Tôi nhận ra U23 Việt Nam sẽ có thêm cơ hội lọt vào vòng bán kết SEA Games. Thời gian diễn ra giải ngắn hơn nhiều so với V-League. Nhưng cũng không ai vui mừng khi một việc trở nên khó khăn hơn.

Anh hãy nói về thời cơ của đội tuyển U23 Việt Nam tại bảng A? Như tôi vừa nói. Nên nếu U23 Việt Nam không vượt qua vòng bảng thì đó là thảm họa. Chúng ta không định hình được bản sắc bóng đá Việt.

Ngay cả việc sử dụng cầu thủ ngoại. Nó phụ thuộc vào văn hóa bóng đá bản địa. Nhưng vẫn giữ đúng bản sắc lối chơi của bóng đá Pháp. Câu hỏi hao hao nên đặt ra là chúng ta có trọng và gìn giữ bản sắc hay không. Chúng ta có nên dùng cầu thủ nhập tịch để giúp đội tuyển mạnh hơn? Trong một thế giới mở thì đó là câu hỏi không cần đặt ra. Trong hơn 10 năm.

Vậy thì họ tiến bộ bằng cách nào? Lào gần đây mới có giải vô địch quốc gia thật sự. Nhưng họ lại có quy mô dân số nhỏ hơn. Đội tuyển của họ vẫn gồm những cầu thủ nghiệp dư. Cho dù họ có tiến bộ thật. Dù cả hai đội bóng này đều có khả năng gây khó khăn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét