Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Sởn da gà nghe người đàn ông vui vui kể chuyện “làm tổ” trên cây.

Anh Giang mới cơi nới thêm “ngôi nhà” của mình sang bên cạnh

Sởn da gà nghe người đàn ông kể chuyện “làm tổ” trên cây

Khi ông mắc phải căn bệnh ung thư. Đánh mất bản thân mình. Anh chị tự nguyện về sống với nhau và có thêm một con gái rất kháu khỉnh. Anh hy vọng sẽ có dịp để làm lại cuộc thế. Giờ vẫn có đám bạn xấu đến rủ rê nhưng tôi không giao tiếp nữa. Rồi một lần nữa những lời rủ rê. Do vậy. Người sống trong “tổ chim” Nhìn từ xa sẽ rất khó phát hiện “ngôi nhà” của anh Nguyễn Văn Giang.

Anh bảo: “ Mình ở trên cây được hơn 2 năm rồi. Đến gần. Rồi mới tới nhà. Vui vẻ nhận xét: “ Mình chưa thấy ai làm nhà trên cây bao giờ. Như thế cũng đã là quá đủ với cuộc sống độc thân. Giang đúng là liều. Rồi 7 anh chị em mỗi người một hướng. Cậu học sinh với mơ ước được trở thành bác sĩ để cứu người bỗng chốc sụp đổ.

Với người đàn ông này cô con gái là niềm tự hào. Người đàn ông này đã có những trang đời đẹp đẽ. Cái kết thảm thương cho tuổi trẻ bồng bột là Giang “dính” vào nghiện ngập. Thế cuộc lênh đênh lại đưa đẩy Giang vào Tây Nguyên. Với quá cố tù đày. Anh Giang nói: “ Toàn là rắn bò vào rồi tôi bắt được đấy. Ít ai hình dung được bao thăng trầm trong thế cuộc người đàn ông ấy.

“Ngôi nhà” của anh Giang có rộng rãi hơn nhưng mái che vẫn chỉ là những tấm vải bạt đã cũ. Cuộc đời xô đẩy. Năm ngoái. Ở trên cao mát mẻ. Giúp đỡ anh Giang. Hôm nào nắng nóng. Theo anh Giang. Anh Giang không phải đi trú mưa ở nhà một vài người bạn như trước mà vẫn mặc nhiên với phương châm “tới đâu tính đấy”. Anh đưa chị trở lại quê hương mình dựng tạm một căn nhà bằng cót. Tiếng rít thuốc lào sòng sọc của chủ nhân và những người bạn ghé thăm.

Đang lúc chán nản. Đến mùa mưa. Sử dụng ma túy. Trước đây mình rất bất ngờ khi nghe Giang tâm tình là sẽ phá bỏ cái nhà cũ để lên cây sống. Ít ai biết rằng. Trong “ngôi nhà” rộng chưa đầy 10 mét vuông được quây bằng bạt và bằng tre nứa chỉ đủ để anh ngủ. Không có cầu thang lên xuống mà trèo lên thân cây. Người đàn ông này tìm chốn dừng chân ở cái tuổi 38. Anh tỏ bày. Gió rít qua từng kẽ lá luồn nơi anh Giang ngủ.

Chưa chuẩn bị kĩ bị mưa hắt vào ướt hết. Những người bạn đồng cảnh là nguồn cổ vũ đáng quý với anh Giang (người bên phải) Mấy tháng trở lại đây. Tại đây. Trước kia anh Giang quây cót và sống dưới đất. “Nhà bếp” được anh thiết kế dưới ngay gốc cây. Cái chậu rồi thêm cái quạt. Bình quân mỗi ngày thu nhập của anh khoảng 60 nghìn đồng. Vợ anh đưa con về quê ngoại ở Tiền Giang rồi lại lên thị thành Hồ Chí Minh làm công kiếm sống.

Anh Giang nói. Bắt nhiều nên giờ ít đi đấy. Đó là ngày người cha vĩnh viễn ra đi để lại 6 anh em. Từ 2 năm trước. Tôi phải mua thêm ít bạt và kiếm thêm ít cây nữa chằng vào cho chắc ”.

Thường xuyên đại diện cho các bộ mặt trong trường được đi đây đi đó tham quan.

Bạn bè viện trợ. Đồ đoàn chỉ là những vật dụng rất cần thiết như chăn. Anh quyết định chuyển lên cây.

Ở cái tuổi ấy không ai định hướng cho mình. Giang được trở về. Anh Cường cũng ái ngại những ngày đông.

Lôi kéo của đám bạn xấu lại đấu khiến anh tái nghiện. Trò giỏi. Sống trên cây có những ưa riêng. Đôi ba cái xoong.

Cuộc sống xáo trộn. Nơi anh ở cách mặt đất khoảng 8 mét. Anh cởi mở: “ Cuộc sống còn nhiều vất vả lắm. Cái “tổ chim” đồ sộ có thể mời khách đến thăm. Đó là những bức ảnh về đứa con gái và gia đình của anh. Với anh. Leo lên ngôi nhà nhỏ hút thuốc.

Con thì còn nhỏ. Mình đi bãi làm rồi chơi bời. Mẹ mình đã ra đi từ khi mình mới 9 tuổi. Ngày xưa. Cũng chẳng có để sắm thêm Đồ đạc”. Đều đặn theo lịch. Anh gặp chị. Đun nước dưới gốc cây. “Ngôi nhà” rộng chừng 15 mét vuông bao quanh là các tấm vải bạt chắp vá.

Sống lâu rồi cũng thấy quen. Chỉ vào bình rượu rắn. Nhưng về sau. … Chỉ đủ đáp ứng những nhu cầu sinh hoạt thiết yếu. Mấy hôm đầu chưa quen. Chị đã có hai đứa con riêng. Đó chính là “nhà” của anh Nguyễn Văn Giang - một con người nếu chỉ nhìn sơ qua.

Với lại ở đây cũng không có nhiều bão. Chi phí làm nhà cũng thấp hơn. Đồ dùng cũng được bạn bè anh viện trợ. Khi chán ở dưới. “Thời tiết đẹp còn nấu được chứ trời mưa thì chịu. Trước đó. Hạnh phúc lớn lao nhất trong thế cuộc anh. Tuổi thanh xuân bị Giang vùi sâu sau những bức tường trại giam lạnh giá. Sự đơn chiếc càng thêm rõ nét.

Cuộc sống khó khăn chồng chất. Tôi ngâm vào bình rượu. Những hôm mưa to gió lớn. “Cũng chỉ đủ tiền ăn. Nhưng do cảnh ngộ thì phải chịu thôi. Cũng khiến ngôi nhà thêm phần ấm cúng. Cho đến một ngày. Không lâu sau anh bị bắt vì tội tổ chức. Lêu lổng ”. Có lẽ đến giờ. Áo quần và chỉ có một vật duy nhất có giá trị kỷ niệm.

Tuy nhiên. Trang Thu. Anh tận dụng những cành cây đóng vai trò như những chiếc cột kiên cố. Anh tâm tình: “ Bình thường thì không sao chứ cứ hôm nào mà mưa là nước hắt vào. Lại cả gió nữa. Sạch sẽ hơn. Mất đi những mơ ước để rồi sa chân vào vòng lao lý. Anh Nguyễn Xuân Cường. Kiếm cái gì đó ăn tạm thôi”. Uống nước chè và trò chuyện rôm rả ”. Người con gái miền Tây sắc sảo.

Màn. Anh lên trung tâm điều trị methadone cách nhà chưa đầy cây số để uống thuốc. Anh Giang khó có thể tìm được một công việc tử tế. Phải xài nhiều thứ nên vợ chồng đã không tránh khỏi cãi vã nhau. Nằm gọn trên cây duối cổ thụ. Giao lưu học hỏi. Mặc dầu được anh em. Vậy là anh quay ra đãi cát trên sông rồi đem bán cho các doanh gia để kiếm sống.

Anh Giang nhớ lại những ngày đó: “ Sau khi bố mất. Đến lúc phải thay đổi rồi. Nhưng tôi vẫn luôn thay. Buộc lại với nhau. Bốn bề trống rỗng. Khi mưa to gió lớn là ướt hết. Nơi ở như thế này bất an lắm. Rắn bò ra nhiều lắm. Thỉnh thoảng những người bạn đồng tình cảnh lại lui tới thăm Giang. Quen lại thấy thích… ”. Phía sau cuộc sống giản đơn Nhìn vào ngày nay.

Rồi những câu chuyện hãi hùng về cuộc sống trên cây cũng được anh kể lại mà chỉ nghe tôi đã sởn da gà. Anh luôn là con ngoan. Người bạn luôn lui tới thăm hỏi. Những ký ức về thế cuộc người đàn ông này lại sống dậy với những nỗi đau và mất mát. Còn những con to bằng bắp tay thì làm thịt rồi. Bởi tán cây xanh lấp. Mình cũng không còn ở cái độ tuổi chơi bời nữa ”.

Nhưng những điều bất cập thì không kể hết. Như đã mệt mỏi. Còn muỗi thì… kinh khủng ”. Họ cùng nhau nấu cơm. Ra trại. Hơn 6 năm cải tạo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét