Khiêm cung và các giá trị truyền thống được “giao phó” cho chiếc áo dài
Nhấn nhá trong các biểu hiện về cuộc “hội ngộ” giữa hai nghệ sĩ này và muốn xem đó là những ký hiệu để đưa ra một cách giảng nghĩa riêng. Nhiều tờ báo điện tử chọn đây là thông báo chủ điểm trong dịp nghỉ lễ dài ngày vốn rất “hẻo” những thông tin sốt dẻo. Chuyến viếng mộ đã được tổ chức như một sự kiện; được tiến hành trong âm thầm nhưng có sự chủ động kiểm soát cao về mặt hình ảnh và ghi chú.
Có gì đó rất khắc kỷ mà sang: “Đây là mác rượu vang mà sinh tiền Trịnh Công Sơn yêu thích nhất!” Nhiều người biết Trịnh Công Sơn mê rượu và mê nhiều thứ rượu.
Vẫn trong chiếc áo dài phông truyền thống tìm đến với người tri kỷ tri âm đã khuất.
Và diễn dịch theo chiều kích nào đi nữa. Đến đây. Tình người. Văn hóa. Kể cả trong bức ảnh đặc tả cảnh Khánh Ly tưới rượu lên mộ phần của Trịnh Công Sơn.
Bó hoả hồng và chai rượu chát được tô đậm. Trong thông cáo gửi cho giới truyền thông. Ai cũng có thể thấy bản thân chiếc áo dài đã là một lớp tượng trưng của truyền thống. Nhưng “thứ rượu mà ông thích nhất” mãi mãi là một bí mật. Nhà tổ chức sự kiện viết (và nhiều báo đã trích đăng nguyên văn): “Nữ ca sĩ mang theo bó huê hồng vàng tươi thắm.
Người biết thưởng thức và kén chọn rượu nho là người lịch lãm thượng thặng. Gắn với dân tộc tính. Màu vàng là màu tôi yêu và tôi tặng anh màu hoa mà tôi cho là đẹp nhất”.
Việc rưới rượu lên mộ phần người chết. Thì bó hoả hồng vàng. Vượt trên những ranh giới căn tính ý hệ tạo ra chia cắt và phân ly. Khiêm cung không chỉ trong tình cảm giữa con người với con người. Cũng đều có lợi cho sự tiếp diễn của một huyền thoại. Trước hết. Lại tiếp tục đẩy những ai lâu nay thường thắc mắc về mối quan hệ giữa cặp đôi nức tiếng nhất trong tân nhạc Việt Nam này vào một cõi mơ hồ khác xoay quanh mức “tình cảm đặc biệt”.
Tự nhiên nhất mà không cần đến những khẩu hiệu hòa giải nào. Nghi thức nối kết âm dương bằng rượu truyền thống đã được mở rộng biên độ bằng sự lịch duyệt sang mà một danh ca dành cho người nhạc sĩ tài hoa đã khuất. Báo chí truyền thông đưa chung một nội dung. Một công chúng thường nhật sẽ phó mặc tâm khảm mình cho sương khói huyền thoại của sự kiện viếng thăm vây phủ.
Điều này cho thấy. Huyền thoại không thích hợp với những gì có độ phân giải cao và quá rõ nét. Còn là một bộc lộ của chuẩn của sự hào hoa mà giới trí thức cũ thích “vay mượn”. Tôi đặc biệt chú ý đến ba ký hiệu văn hóa: bộ áo dài.
Do một người chụp. Sự nhất quán trong trang phục trình diễn của ca sĩ này đã được nhắc lại một cách đầy đủ. Ngoài sự lịch duyệt. Nói cách khác. Ở một góc độ khác. Mà là một mã văn hóa.
Và bó hoa hồng vàng Nếu bộ áo dài tím đã tự nói lên thông điệp của mình. Hình ảnh chiếc áo dài giờ nói được nhiều hơn những gì cần nói cho một cuộc trở về chắc hẳn là không ít lần khần toan tính chủ quan và kể cả vượt qua cũng không ít quan ngại khó nói. Nhãn hiệu đó chưa từng được công bố.
Suýt nữa sự quan tâm của công chúng. Rượu vang. Điều đó được nhắc lại khi bà. Việc Khánh Ly viếng mộ Trịnh Công Sơn đã được nhà đầu tư đêm diễn sắp tới của bà (9.
Nghi tiết này thực ra không hề mới mẻ. Son phấn hào nhoáng. Sự tự do. Sự lịch lãm của hai khách tri kỉ tri kỷ một lần nữa được tô đậm. Mà xa hơn. Nghi hoặc và thành kiến. Kể cả những thông điệp hòa giải chính trị to tát và hình thức. Lại là người biết chủ động tạo ra sự hài hòa trong các mối quan hệ từng lớp. “Loại rượu chát mà Trịnh Công Sơn yêu thích nhất?” Nếu sự chung thủy.
Cô cho biết: “Tôi chọn hoa hồng màu vàng để tặng anh Sơn bởi giữa chúng tôi là một tình cảm đặc biệt. Có thể thấy rằng. Mục đích rốt cuộc là tiếp tục tạo ra hào quang cho một huyền thoại.
Sự bí hiểm của thương hiệu rượu nho kia lại tạo ra chút sương cấp thiết cho một huyền thoại đang ngấp nghé bờ vực hiện thực. Bó huê hồng vàng được chính Khánh Ly diễn giải như một sự cắt nghĩa ký hiệu để truyền thông. Như vậy. Sau khi không tìm được mai mối cụ thể về thương hiệu rượu vang mà vị nhạc sĩ tài hòa yêu thích.
Chai rượu vang cần một tẹo ghi chú. Ý nhị trong lần viếng mộ người nhạc sĩ tài danh. Nhưng bản tính. Thì chai rượu chát tham dự vào trong bối cảnh câu chuyện như một ký hiệu của sự lịch duyệt giản dị trong thời buổi mà sự lịch lãm thường gắn với sành điệu bề mặt. Ống kính máy ảnh cũng đã khéo léo lách khỏi nhãn mác chai rượu để không rơi vào trường hợp quảng cáo không công hay trực quan hóa hình dong.
Trước hết. Đó gần như là một câu trả lời có tính hóa giải tốt nhất. Chiếc áo dài tím Khánh Ly tuồng như là ca sĩ duy nhất xây dựng được hình tượng y phục sân khấu khá hợp nhất - gắn với chiếc áo dài. Ngưỡng vọng khi suối rượu đỏ được tưới xuống những phiến đá và ngấm sâu xuống mộ phần. Cúng rượu (hay cúng cô hồn!) đã có trong truyền thống lâu đời.
Không thể là hoa hồng đỏ của ái tình. Hơn nữa. Rượu đã đẩy cuộc viếng thăm trở thành một nghi tiết. Cái sự không xác định trong mối tương quan tình cảm giữa hai con người của công chúng một lần nữa được nhắc lại.
Gắn với hình dạng quê hương và những phẩm chất tốt đẹp nơi “người con gái Việt Nam da vàng”. Nó gợi nhắc lại một hành trình ra đi - trở về trọn trong nghệ thuật. Mời gọi suy diễn. Hay bất cứ một màu hoa mang ý nghĩa nào khác. Nay được thăng hoa bằng một bối cảnh mới. Bộ áo dài tím đã thoát ra khỏi một y phục thường ngày. Sự gắn kết bền chặt với những giá trị muôn thở: cái đẹp.
Những bức ảnh trên có chung một nguồn. Cho cùng. Đó còn là biểu trưng của sự thủy chung. 5 tại Hà Nội) tư duy khá chuyên nghiệp và thận trọng. Theo TBKTSG Online.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét